![]() |
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Documents L'AVENIR
DU VIETNAM EN ASIE PACIFIQUE I-Introduction Il y a cent ans, John Hay,
Secrétaire d’Etat des Etats-Unis, dans un discours prononcé lors de
la conférence sur la coopération mondiale à la fin du 19ème
siècle avait déclaré : la Méditerranée est l’océan du passé,
l’Atlantique est l’océan du présent, le Pacifique sera l’océan
du futur. Exactement comme l’avait prédit John Hay, durant le 20ème
siècle, le centre de gravité du commerce mondial s’est déplacé de
la Méditerranée vers l’Atlantique. L’humanité peut témoigner de
la prospérité des pays européens. Aujourd’hui, ce centre est en
train de se déplacer vers l’Océan Pacifique, avec en particulier un
foisonnement d’activités dans la zone Asie-Pacifique où les nations
concourent au développement à un rythme jamais vu jusqu’à présent. Dans la zone Asie-Pacifique se
trouvent deux des huit grandes puissances mondiales. C’est là que
sont nés les quatre dragons (Corée du Sud, Taiwan, Hong Kong et
Singapour) ainsi que les quatre tigres asiatiques en plein développement
économique (Thaïlande, Malaisie, Indonésie et Philippines). Le
décollage des quatre premiers pays a surtout commencé après la 2nde
guerre mondiale, certains parlent même de miracle économique. Ce
miracle, peut être expliqué à travers trois facteurs primaires dans
la théorie économique que ces pays ont su parfaitement utiliser. Ces
facteurs sont le travail, le capital et la technologie. A partir de ce
modèle primaire, des dizaines de modèles de développement économique
ont été élaborés en se basant sur l’accumulation du capital,
l’augmentation de l’épargne de masse, et l’ouverture à
l’international afin de favoriser les avancées technologiques. Outre ces trois facteurs
essentiels selon la théorie économique, les pouvoirs politiques ont également
contribué au miracle en maintenant une certaine stabilité sociale et
en adoptant des mesures d’accompagnement efficaces pour le décollage
de leur pays. Tout ceci a non seulement contribué à changer
radicalement la vie de la population mais aussi à remodeler dans le bon
sens l’équilibre des forces économiques au niveau mondial. A partir
d’une situation d’extrême pauvreté de l’après-guerre
jusqu’aux années fastes de la fin du 20ème siècle, l’Asie-Pacifique
contribue maintenant pour un quart de la production mondiale. Ce chiffre
atteindra les 50% à l’horizon 2030. Les réserves de changes de
l’Indonésie, la Chine, la Corée du Sud, Taiwan, l’Inde, la
Malaisie, Hong Kong et Singapour avoisinent les 500 milliards de
dollars, soit environ 40% des réserves de changes mondiales. Non
seulement l’Asie-Pacifique produit davantage que par le passé, la
zone est également un gigantesque marché de consommation qui attire
les investissements internationaux à la recherche d’une bonne
rentabilité. En 2000, la population en Asie atteint 3,96 milliards
d’habitants, soit 68,4% de la population mondiale. Si l’on ne considère
que les habitants de la région Asie-Pacifique, ce chiffre s’élève
tout de même à 2,5 milliards, soit 43,8% de la population mondiale.
Sur les dix pays dont la population excède les 100 millions
d’habitants, six se trouvent en Asie. Environ un tiers de cette
population vit correctement et 400 millions d’entre eux ont un niveau
de vie comparable à celui de l’Occident. Avec de telles capacités de
production et de consommation, c’est tout naturellement que l’Asie-Pacifique
est devenue une des locomotives de la croissance mondiale, entraînant
les pays déjà industrialisés, dont les économies sont en cours de
transformation vers des secteurs de hautes technologies et du savoir.
Dans la zone Asie-Pacifique, ce sont les régions Sud-Est et Nord-Est
qui connaissent le plus fort taux de croissance. Selon les prévisions
de la Banque Mondiale, s’il n’y a pas de crise économique subite,
en 2020, l’Asie-Pacifique comptera sept pays parmi les quinze plus
grandes économies de la planète, à savoir la Chine, le Japon,
l’Inde, l’Indonésie, la Corée du Sud, la Thaïlande et Taiwan.
Parmi ces pays, la Chine et l’Inde seront au 1er rang dans
de nombreux secteurs en Asie. II-Les
problèmes de la zone Asie-Pacifique A cause des spécificités géographiques,
historiques et de l’hétérogénéité dans le niveau de développement
économique, social et politique, la zone Asie-Pacifique concentre
plusieurs problèmes épineux et contradictions exacerbés par les
luttes d’influence des grandes puissances mondiales. De plus, il n’y
a pas en Asie-Pacifique d’organisme transnational qui pourrait résoudre
les conflits d’intérêts ou les instabilités politiques comme en
Europe ou en Amérique du Nord. Les luttes pour le contrôle des
archipels en Mer de Chine entre les différents pays de la région
depuis plusieurs décennies et sans perspective de résolution à court
terme sont un exemple flagrant. L’Organisation pour la Coopération en
Asie-Pacifique (APEC en anglais) est un organisme encore en gestation et
n’a que des pouvoirs très limités et centrés seulement sur les
questions commerciales. L’Association des Nations du Sud-Est Asiatique
(ASEAN en anglais) regroupe des pays avec de fortes différences
politiques, sociales, et culturelles. Les pays de l’ASEAN sont même
parfois en concurrence pour préserver ou gagner des parts de marché
dans la région. Par ailleurs, les pays comme
la Corée du Sud, la Chine et Taiwan chercheront toujours à prendre
leurs distances avec le Japon qui les a colonisés dans le passé. Dans
ce contexte, l’émergence de la Chine comme grande puissance
exacerbera la concurrence avec des conséquences sur la stabilité de la
région. La Chine est déjà en concurrence avec l’ASEAN au niveau
commercial et dans la course pour attirer les investissements directs étrangers.
De plus, la Chine prend des mesures qui ne sont pas destinées à
stabiliser la zone en augmentant fortement son budget militaire, en menaçant
Taiwan, en se disputant avec le Viet Nam, la Malaisie et les Philippines
pour le contrôle des zones de pêche et d’exploitation économique en
Mer de Chine. La Corée du Nord s’est montrée conciliante sur son
programme nucléaire depuis avril 2003 lorsque les troupes de la
coalition sont entrées dans Bagdad en acceptant des négociations à
six (Etats-Unis, Chine, Japon, Russie et les deux Corée). Mais la
situation n’est pas réglée pour autant et promet encore d’être
tendue dans l’avenir. A côté des points négatifs
au niveau stratégique, la crise monétaire de juillet 1997 a aussi
apporté son lot de leçons à retenir sur les politiques de développement
des pays d’Asie. Premièrement,
dans leur processus d’industrialisation, les pays de la zone
Asie-Pacifique n’ont pas assez mobilisé
les capitaux dans leurs pays respectifs mais se sont trop reposés sur
les capitaux internationaux. Sur ce point, entre les années 60 et 90,
les capitaux japonais, américains et ceux de quelques pays d’Europe
se sont largement déversés en Corée, Taiwan, Thaïlande, Indonésie
et Singapour. Cet apport d’argent a considérablement aidé au décollage
économique de ces pays. Mais la situation a commencé à changer à
partir du milieu des années 90, due à la progression de l’économie
de l’information dans les pays exportateurs de capitaux et à la
maturité des zones de libre-échange comme l’UE, NAFTA. Il était
souvent plus rentable d’investir dans certains secteurs dans les pays
développés que dans les économies en transition en Asie-Pacifique.
Les investisseurs américains, allemands et japonais ont donc arbitré
à la recherche du meilleur rendement pour leurs capitaux. Lorsque le
flux de capitaux étrangers s’est tari sans que les capitaux
domestiques n’aient pu prendre le relais, presque toutes les économiques
d’Asie-Pacifique sont tombées dans la crise et se sont trouvées en récession. Concernant les marchés de
consommation, les pays de la zone Asie-Pacifique sont en concurrence
frontale. Les nouveaux candidats à l’industrialisation comme la Thaïlande,
l’Indonésie ou la Malaisie ne peuvent concurrencer les industries coréennes
ou japonaises déjà bien avancées technologiquement. Ces pays ne
peuvent pas non plus concurrencer l’Inde ou la Chine dans les secteurs
à forte main-d’œuvre. Face à ces difficultés, les pays émergents
doivent résoudre les nombreuses problématiques engendrées par la
globalisation et la régionalisation de l’économie mondiale. De plus,
comme une grande partie des capitaux étrangers a servi à moderniser
les infrastructures, notamment le secteur de l’hôtellerie pour
attirer les touristes, lorsque cette source de financement s’est
tarie, des pans entiers de l’économie sont tombés en crise. Deuxièmement,
dans la plupart des pays de la zone Asie-Pacifique, les pouvoirs publics
sont trop fortement impliqués dans l’économie. Cette situation génère
deux catégories de fonctionnaires : ceux qui travaillent pour les
administrations publiques, et ceux qui travaillent pour les entreprises
d’Etat. Au début, lorsqu’un pays est dans un état de grande
pauvreté, il est facile d’appeler à l’effort collectif pour développer
la nation. Mais lorsque les bénéfices des entreprises commencent à
augmenter et que les pouvoirs publics ont affermi leur autorité dans la
politique économique du pays, alors la corruption et les pots de vins
commencent également à se développer à tous les échelons, dans tous
les secteurs. Beaucoup de ressources naturelles du pays et de capitaux
étrangers sont mal employés ou pire, détournés au profit de
certaines sociétés ou personnes. C’est le plus gros point noir mis
à jour lors de la crise monétaire de 1997 et les pays de la zone
n’ont toujours pas trouvé de solution pour le résoudre efficacement,
bien qu’ils subissent une très forte pression de la part de la
communauté internationale dans ce sens. Par ailleurs, après plusieurs
années de croissance, une classe moyenne a émergé dans ces pays dont
le niveau de vie n’a rien à envier à celui des Occidentaux. Ces
classes moyennes possèdent des compétences, de bonnes capacités à
rentabiliser leurs capitaux, des relations avec l’international. Elles
contribuent activement à augmenter le secteur des services dans leurs
nations et sont en train de devenir une force politique non négligeable.
Ce sont ces classes moyennes qui ont influencé positivement la vie
politique dans plusieurs pays de la région, apportant davantage de démocratie,
d’ouverture, et gommant peu à peu les barrières passéistes de la
société. Bien entendu, ces changements ne se sont pas toujours déroulés
dans le calme. Dans certains pays, il a fallu plusieurs mouvements
sociaux comme les grèves, les manifestations pour faire avancer les
aspirations populaires face au conservatisme du patronat ou du
gouvernement au pouvoir. Troisièmement,
en dehors du Japon, de la Corée du Sud et de Taiwan, les autres pays
n’ont pas beaucoup investi dans les Recherches & Développement
(R&D) pour moderniser leurs économies. Certains pays ne s’en préoccupent
même pas. Le résultat est que la plupart des industries de la région
ne demandent pas un haut niveau technologique. Elles se contentent
d’assembler des pièces fabriquées dans les pays développés. Par
ailleurs, certains pays se sont lancés dans des industries boudées par
les pays riches car elles produisent des effets néfastes pour
l’environnement. Parce qu’elles cherchent à
obtenir de bons taux de croissance, beaucoup de nations en
Asie-Pacifique se sont mises à importer de nombreuses industries en
provenance du reste du monde sans se soucier de faire le tri pour évaluer
leurs conséquences à long terme. C’est aussi pour cela que le niveau
technologique des industries de la région reste très faible en
comparaison avec les pays avancés. Néanmoins, si les pays de la zone
Asie-Pacifique reconsidèrent leurs positions vis-à-vis de la R&D,
alors de meilleures perspectives s’ouvriront à eux. En résumé, bien que le développement
de certains pays dans la région présente des côtés négatifs, on ne
peut nier le caractère pérenne de la croissance. Il y a même des
points positifs comme la résolution de la question démographique en un
temps record pour certains pays. Grâce à cet élan, il y a beaucoup
d’espoir pour que l’Asie-Pacifique soit un terrain privilégié pour
le progrès et le développement durant les deux premières décennies
du 21ème siècle. Dans ce contexte, quelle sera la position
du Viet Nam ? Quelles sont ses capacités de perdurer face aux
tendances de globalisation et de régionalisation observées
actuellement ? III-
La position du Viet Nam dans l’Asie-Pacifique Le Viet Nam se trouve au sud
des pays qui sont déjà ou en cours d’industrialisation comme le
Japon, la Corée du Sud, Taiwan ou bien la Chine. Mais il se situe aussi
au nord des pays qui sont en forte croissance en Asie du Sud-Est. De
plus, les contours du Viet Nam épousent la Mer de Chine, offrant un débouché
sur les zones maritimes Nord-Est et Sud-Est de l’Asie-Pacifique.
C’est pour ces raisons que des investissements bien pensés conjugués
à l’acquisition des technologies étrangères peuvent faire évoluer
positivement l’économie et la société vietnamiennes. Le Viet Nam est également
frontalier de la Chine, une grande puissance qui a toujours cherché à
s’étendre vers le sud, faisant subir au Viet Nam maints drames à
chaque fois qu’il y a eu modification dans la situation géopolitique.
A cause de cette position stratégique, le Viet Nam est toujours obligé
de jongler entre ses aspirations propres et les incertitudes géopolitiques
de la région. Il suffit de regarder la conjoncture depuis les années
40 jusqu’à nos jours pour se rendre compte que le nouvel ordre
mondial de l’après 2nde guerre mondiale a transformé ce pays en un
champ de bataille entre les idéologies dominantes alors que dans le même
temps, les autres nations se sont développées sans heurts. En 1975, après la fin de la
guerre, le Viet Nam avait de bonnes perspectives de développement au
sein d’un nouvel ordre régional apaisé. Cependant, les erreurs
politiques du Parti Communiste Vietnamien (PCV) ont obligé le peuple à
subir un nouveau drame, découlant des tensions entre les frères
ennemis : l’URSS et la Chine Populaire. L’actuel secrétaire général
du PCV, dans un discours à l’occasion du 75ème
anniversaire de la création du Parti, a lui-même admis que les
dirigeants communistes ont commis des erreurs dans la 1ère décennie
après la fin de la guerre. A cause de ces erreurs, tandis que les pays
du Sud-Est Asiatique se sont développés à une grande vitesse, le Viet
Nam a été mis au ban de la communauté internationale et a dû subir
un embargo durant près de deux décennies. Ces erreurs sont la conséquence
directe de l’utopie de construire le communisme dans la péninsule
indochinoise. A partir de 1995, le PCV s’aperçoit qu’il faut amener
le Viet Nam sur le chemin de l’intégration. Les politiques
d’ouverture et de changement (đổi mới) ont certes
apporté des améliorations, mais elles restent encore superficielles et
insuffisantes. Et bien que le Viet Nam possède des relations
diplomatiques avec 180 pays dans le monde, qu’il ait adhéré à
l’ASEAN, à l’APEC, qu’il ait signé des accords commerciaux avec
l’Union Européenne et les Etats-Unis, il n’est toujours pas considéré
comme un partenaire de poids. Afin de comprendre les raisons de ce
handicap et en même temps connaître les aspirations du pays sur son
avenir, nous devons analyser les points forts et les points faibles du
Viet Nam d’aujourd’hui. Les
avantages du Viet Nam 1. Le Viet Nam est considéré
comme un pivot en Mer de Chine, lieu de passage pour de nombreuses
liaisons maritimes et aériennes, à mi-chemin entre le Nord et le Sud
de la zone Asie-Pacifique. Le Viet Nam fait aussi partie des pays du
bassin du Pacifique, lieu qui rassemble plusieurs civilisations
orientales comme occidentales, propice aux échanges culturels de
l’humanité. 2. Le Viet Nam possède des débouchés
en Mer de Chine et l’Océan Pacifique, lieux de diversités
biologiques importantes, avec de nombreux gisements d’hydrocarbure. Grâce
à cela, le Viet Nam est un pays privilégié au niveau des ressources
naturelles, avec notamment les mines de charbon, de manganèse, de fer,
de plomb, et d’or disséminées aussi bien au Nord qu’au Sud. Et les
réserves pétrolières et gazières sont relativement importantes au
large du pays. 3. Avec 82 millions
d’habitants, le Viet Nam occupe la 13ème place mondiale,
la 7ème place en Asie-Pacifique et la 2ème place
en Asie du Sud-Est sur le plan démographique. En 2000, l’âge moyen
des Vietnamiens est de 21,5 ans, ce qui le classe parmi les pays jeunes
avec environ 52% de la population en dessous de 20 ans. Ceci est un
avantage considérable pour son développement et sa mutation vers une
économie du savoir. Car c’est la tendance mondiale actuelle plutôt
que de suivre les modèles de développement du passé en se basant sur
l’agriculture et l’industrie. Il y a quelques années, avoir une
main-d’œuvre bon marché était un avantage pour attirer les
investissements. Mais aujourd’hui, ce point n’est plus l’attrait
principal, la matière grise et la haute technicité des ouvriers attire
davantage les investisseurs. 4. Les 3 millions de
Vietnamiens expatriés après 1975 ont prouvé ces 25 dernières années
qu’ils possèdent un fort potentiel de développement sur les plans
commerciaux, financiers et intellectuels. Ils constituent également une
ressource extrêmement précieuse pour la nation. Cette catégorie de la
population ne se contente pas d’investir dans le pays, elle est aussi
une locomotive pour tirer le Viet Nam vers l’intégration mondiale.
Les
désavantages du Viet Nam 1. Le système politique
vietnamien n’est pas seulement dictatorial mais c’est aussi un
appareil moyenâgeux, dépassé et cruel. Cet appareil étatique n’est
pas seulement l’unique frein pour un développement rapide du peuple
et de la nation mais c’est aussi un facteur d’instabilités
sociales. L’expérience a montré que le décollage réussi des autres
pays en Asie du Sud-Est et du Nord-Est est dû à un système démocratique,
lui-même issu des luttes populaires pour abolir les dictatures dans les
années précédentes. Le Viet Nam suivra le même chemin à moins
qu’il y ait un quelconque miracle. 2. La capacité de
mobilisation des fonds dans le pays est encore trop faible. Dans la
plupart des pays de la région, les taux variaient de 29% à 44% du PIB
au début de la période de décollage. Au Viet Nam, ce taux ne dépasse
pas les 10%. Il y a deux raisons pour expliquer ce faible taux. La 1ère
est la pauvreté de la population. Les gens ont à peine de quoi vivre
au jour le jour, il n’y a donc pas ou peu d’excédent pour l’épargne
et l’investissement. La 2ème raison est le manque de
confiance des gens, d’abord envers les pouvoirs politiques suite aux
multiples dévaluations monétaires dans le passé, mais également
envers les milieux bancaires suite à plusieurs scandales financiers.
Ces raisons n’incitent pas les Vietnamiens à détenir de l’épargne
dans les banques. 3. Le niveau d’instruction
en général au Viet Nam est plus faible que celui de ses voisins durant
deux décennies. Dans le même temps, les autorités de Ha Noi ayant
peur d’une « transition
pacifique » du système politique ont cherché par tous les
moyens à contrôler et à bloquer toute source d’informations en
provenance de l’extérieur du pays. Ces informations sont pourtant
bien utiles pour élever le niveau d’instruction des Vietnamiens à
l’intérieur du pays. Pis, les autorités n’investissent pas dans le
secteur éducatif comme la construction des établissements, l’édition
de nouveaux manuels scolaires alors qu’elles dépensent sans compter
dans les moyens d’interception des communications privées de la
population comme les écoutes téléphoniques. 4. Les nombreuses années passées
à poursuivre le « devoir du prolétaire international » et
l’utopie de construire un état communiste fédéral en Indochine, ont
appris aux autres pays de la région à se méfier des intentions hégémoniques
du régime de Ha Noi. Et bien qu’il soit un état-membre de
l’ASEAN, cela n’empêche pas le Viet Nam d’être mis à l’écart
par les autres pays. Par ailleurs, l’adhésion des trois derniers pays
que sont le Laos, le Cambodge et le Viet Nam est bien plus un geste
politique qu’économique. En effet, le niveau de développement et
d’ouverture de ces trois pays
est très en deçà des moyennes de l’ASEAN. Après avoir passé en revue
les points forts et les points faibles du Viet Nam, nous devons
remarquer que dans les 2 décennies à avenir, l’humanité va sans
doute faire un bond en avant et l’économie mondiale basculera vers le
savoir, la connaissance, l’information. L’économie de
l’information qui s’est constituée sous l’impulsion de la
globalisation et la régionalisation, a apporté des changements en
profondeur comme la production qui augmente plus vite que la
consommation, ou bien le commerce qui augmente plus vite que la
production, ou encore la circulation monétaire qui augmente plus vite
que le commerce mondial. Dans une économie de l’information, les cols
blancs seront de plus en plus nombreux et représenteront la force
productive. Selon un bilan de la Banque Mondiale en l’an 2000, l’économie
de l’information représente 40% du PIB aux Etats-Unis, aux Japon et
dans l’UE. Ce pourcentage se trouve encore au niveau des 25% à 30% à
Singapour, en Corée du Sud, à Taiwan et en Thaïlande.
Devant ces changements rapides
du monde, avec la mutation de l’économie industrielle qui s’appuie
sur les industries lourdes et les ressources naturelles vers une économie
de l’information qui s’appuie sur la matière grise, le Viêt Nam
sera certainement poussé à suivre cette tendance. Dans ce contexte, si
le Viet Nam est actif et s’intègre dans le mouvement, il pourra
conserver son autonomie et se développer. A l’inverse, s’il
continue à bloquer la libre circulation de l’information et s’entête
à poursuivre la voie de l’industrialisation coûte que coûte, il
sera laissé sur le bas-côté par le reste du monde et perdra sa chance
de prendre le train de l’économie de l’information, sachant que le
fossé entre les pays avancés et les autres ne cesse de s’agrandir.
Si le Viet Nam laisse passer cette opportunité,
il n’est pas dit que dans 50 ans, l’économie du pays sera à
l’ère de l’information. Afin
de briser cette sombre perspective, la condition siné qua non est que
le Viet Nam doive réparer ses erreurs politiques, et construire un système
pluraliste et démocratique. Ensuite, il s’agit d’entrer pleinement
dans l’économie de l’information en investissant dans les secteurs
clés de cette économie comme l’éducation, la formation, la science,
la technologie, la culture et la société plutôt que de s’entêter
dans les industries lourdes à forte consommation de main-d’œuvre. En
d’autres termes, le Viet Nam doit investir davantage dans la matière
grise que dans le matériel. Cela veut dire qu’il faut faire en sorte
que l’intellect et l’esprit du peuple vietnamien s’ouvrent et s’épanouissent.
A partir de là, le Viet Nam pourra se développer et avoir sa place
dans la zone Asie-Pacifique. En quoi consisterait cette position ? Premièrement,
le
Viet Nam serait le lieu de rassemblement des flux de circulation
culturels, économiques, et financiers entre le Nord-Est et le Sud-Est
de l’Asie. Il peut assumer ce rôle grâce à sa situation géographique.
De plus, comme il fait partie intégrante des pays bordant l’Océan
Pacifique, le Viet Nam peut jouer un rôle dans le maintien de la
stabilité régionale, notamment en Mer de Chine. De ce fait, le Viet
Nam deviendra naturellement un interlocuteur respecté dans la région
mais aussi dans le reste du monde. Deuxièmement, le Viet
Nam sera un grand acteur dans la construction de l’économie de
l’information en Asie-Pacifique dans les années à venir. Avec les
compétences variées de la communauté d’outre-mer alliées à la
jeunesse de sa population, le Viet Nam possède davantage les capacités
de construire des zones de hautes concentrations technologiques à
l’image des « Sillicon Valley » (Etats-Unis), Bangalore
(Inde), Cyberjaya (Malaisie) en y implantant les entreprises
informatiques, plutôt que l’établissement des industries lourdes
comme certains pays l’ont fait dans le passé et qui nécessitent bien
plus d’investissements. IV
– Conclusion En 2003, l’Organisation des Nations Unies a officiellement retiré le Viet Nam de la liste des pays les plus pauvres de la planète. Cependant, le Viet Nam reste un des plus pauvres de la région Asie-Pacifique, avec un PIB/habitant de 450 USD en 2003. Exprimé en parité de pouvoir d’achat afin de le comparer aux autres pays, le PIB/habitant atteint 2 300 USD, contre 4 700 USD en Chine Populaire, 7 000 USD en Thaïlande, 8 800 en Malaisie, 19 600 en Corée du Sud, et 25 300 USD à Singapour. Cette comparaison montre clairement que le Viet Nam a déjà pris trop de retard par rapport aux pays de la région. Mais il a l’avantage d’avoir une population jeune, studieuse et intelligente. L’expérience a été démontrée avec la réussite sur le plan économique et intellectuel de la communauté vietnamienne expatriée. En moins de 30 ans sur le sol étranger, les étudiants vietnamiens ont obtenu de brillants résultats dans les concours nationaux en mathématiques et physiques. Nous pouvons affirmer que les Vietnamiens ont la capacité de maîtriser les secteurs de la nouvelle économie, notamment les secteurs de l’information et de l’Internet. Le problème est que le Vietnamien a-t-il un environnement politique et social favorable pour s’épanouir ou non ? Répondre à cette question est le devoir de tous les Vietnamiens, à l’intérieur comme à l’extérieur du pays, pourvu qu’ils ne soient pas indifférents à l’avenir de leur pays. Lư
Thái Hùng Việt
Nam Trong Tương Lai Á Châu Thái B́nh Dương I- Dẫn Nhập: Cách nay 100 năm,
Bộ trưởng ngoại giao Mỹ, ông John Hay
trong một bài phát biểu tại hội nghị
hợp tác toàn cầu vào cuối thế kỷ 19
đă nói rằng: Địa Trung Hải là vùng
biển của quá khứ. Đại Tây Dương
là vùng biển của hiện tại. Thái B́nh Dương
là vùng biển của tương lai. Quả đúng
như lời tiên tri của Ngoại trưởng
John Hay, trung tâm thương mại của thế
giới đă khởi sự chuyển đổi
vị trí từ Đại Trung Hải sang Đại
Tây Dương mà trong thế kỷ 20, nhân loại
đă chứng kiến sự hưng thịnh của
các quốc gia Âu Châu. Ngày nay, trung tâm thương
mại của Đại Tây Dương đang
từ từ chuyển dịch sang Thái B́nh Dương,
trong đó khu vực Á Châu Thái B́nh Dương đang
trổi dậy với một nhịp độ chạy
đua phát triển giữa các nước chưa
từng có trước đây bao giờ. Á Châu Thái B́nh Dương
là nơi quy tụ 2 trong số 8 cường quốc
hàng đầu của thế giới, là nơi xuất
phát của 4 con Rồng (Đại Hàn, Đài Loan,
Singapore, Hồng Kông) và những nước Tiểu
long (Thái Lan, Mă Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân)
đang trong tiến tŕnh cất cánh. Sự phát
triển của những quốc gia kể trên phần
lớn khởi đầu từ sau Thế Chiến
Thứ Hai, nên được coi là một phép
lạ kinh tế. Phép lạ này, thực ra có thể
giải thích từ ba yếu tố sơ đẳng
của kinh tế học mà các nước nói trên
đă ứng dụng một cách hiểu quả.
Đó là lao động, vốn và khoa học kỹ
thuật. Từ mô h́nh này, hàng loạt mô h́nh phát
triển kinh tế của nhiều quốc gia đă
được xây dựng theo các hướng chú
trọng vào tích lũy vốn đầu tư, gia tăng
sự tiết kiệm trong quần chúng; coi trọng
học vấn và du nhập mạnh mẽ các nền
khoa học kỹ thuật từ bên ngoài. Ngoài ba yếu tố sơ
đẳng nh́n theo kinh tế học, sự sáng
suốt của chính quyền trong việc duy tŕ
ổn định xă hội và hoạch định
chính sách phát triển hợp lư cũng là yếu
tố quan trọng của sự thành tựu kinh
tế. Nó không chỉ cải thiện cuộc
sống bên trong mà c̣n làm đảo lộn trật
tự kinh tế thế giới với những thành
quả kỳ diệu. Từ hoàn cảnh nghèo
khổ thời hậu chiến tới cuối
thế kỷ 20, Á Châu Thái B́nh Dương đă
sản xuất ra một phần tư sản lượng
toàn cầu và đến năm 2030 sẽ chiếm
50% tổng sản lượng thế giới. Dự
trữ ngoại tệ của các quốc gia Nam Dương,
Trung Quốc, Nam Hàn, Đài Loan, Thái Lan, Ấn Độ,
Mă Lai, Hồng Kông, Tân Gia Ba không kể Nhật đă
lên đến gần 500 tỷ Mỹ Kim, chiếm 40%
số dự trữ của toàn thế giới. Á Châu
Thái B́nh Dương không chỉ sản xuất
nhiều hơn mà c̣n là thị trường tiêu
thụ hàng hóa và thu hút đầu tư từ các nước
khác đổ vào để kiếm lời. Dân
số Á Châu hiện lên đến 3,96 tỷ người,
chiếm gần 68,4% dân số thế giới (2000).
Riêng dân số các nước và vùng lănh thổ
nằm ở khu vực Á Châu Thái B́nh Dương là
2,5 tỷ nguời chiếm 43,8% dân số thế
giới. Trong 10 nước trên thế giới có dân
số trên 100 triệu người th́ đă có 6 nước
nằm ở Á Châu. Khoảng 1/3 dân số này có
mức sống khá giả và hơn 400 triệu người
đă có mức sống và sở thích tiêu thụ không
thua ǵ người Âu Châu. Với lợi tức
và sức tiêu thụ gia tăng như vậy, Á Châu
Thái B́nh Dương nghiễm nhiêm trở thành đầu
máy kinh tế lôi kéo sức sản xuất của các
nền kinh tế khác, nhất là các nền kinh
tế công nghiệp đă trưởng thành và nay
chuyển sang nền kinh tế trí tuệ tại các
quốc gia Tây phương. Trong toàn vùng, Đông Nam
Á và Đông Bắc Á là hai khu vực phát triển
mạnh nhất trong giai đoạn vừa qua. Theo
dự báo của Ngân Hàng Thế Giới th́ nếu
không bị những khủng hoảng nghiêm trọng
th́ từ đây đến năm 2020, Á Châu Thái B́nh
Dương sẽ có 7 quốc gia: Trung Quốc,
Nhật Bản, Ấn Độ, Nam Dương, Nam Hàn,
Thái Lan và Đài Loan sẽ là những nước
đứng đầu trong danh sách 15 quốc gia có
nền kinh tế lớn nhất thế giới.
Đặc biệt là Ấn Độ và Trung
Quốc sẽ là hai cường quốc hàng đầu
của Á Châu trong ṿng 1 thập niên tới. II- Những Vấn Đề Của Á Châu Thái B́nh Dương Do những đặc
điểm về địa lư, lịch sử và tŕnh
độ phát triển kinh tế, xă hội, chính
trị không đồng đều, khu vực Á Châu
Thái B́nh Dương đă là nơi hội tụ các
mâu thuẫn và đan xén những tranh chấp do
ảnh hưởng của các nước lớn. V́
thế, Á Châu Thái B́nh Dương cũng đă
bộc lộ nhiều vấn đề phức
tạp trên phạm vi chiến lược lẫn chính
sách. Trước hết, Á Châu Thái B́nh Dương
hiện không có những cơ chế quốc tế
có khả năng giải quyết những mâu thuẫn
và bất ổn trong vùng như ở Âu Châu hay
Bắc Mỹ. Chỉ riêng vụ xung đột lănh
hải giữa Trung Quốc với một số
quốc gia vùng biển Đông Hải đă kéo dài
nhiều năm mà không có triển vọng giải
quyết. Tổ chức APEC (Hợp Tác Kinh Tế Châu
Á Thái B́nh Dương) chỉ có vai tṛ giới
hạn trong ngoại thương và vẫn đang
trong thời kỳ kết hợp phôi thai. Hiệp
Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN) chỉ là
một cơ chế hợp tác để giúp nhau phát
triển hơn là một liên minh chính trị cấp
vùng. Giữa các nước trong khối ASEAN c̣n quá
nhiều dị biệt về chế độ chính
trị, xă hội, văn hóa và vẫn c̣n mang tính
cạnh tranh lẫn nhau để giành lấy ưu
thế trên thương trường. Trong khi đó, do
yếu tố lịch sử của nhiều năm
bị Nhật khống chế làm thuộc địa,
các quốc gia Nam Hàn, Trung Quốc và Đài Loan
vẫn luôn luôn đặt khoảng cách trong các quan
hệ với Nhật Bản. Trong bối cảnh
đó, sự trổi dậy của Trung Quốc
hiện nay không chỉ làm cho sự cạnh tranh trong
vùng thêm gay gắt mà c̣n ảnh hưởng rất
nhiều đến mặt an ninh chiến lược.
Trung Quốc hiện gia tăng cạnh tranh với
ASEAN về huy động vốn đầu tư và
mậu dịch, cũng như gia tăng khá nhanh
về ngân sách quốc pḥng, uy hiếp Đài Loan và
tranh giành lănh hải với Việt Nam, Mă Lai, Phi
Luật Tân. Đặc biệt , Bắc Hàn đă
tỏ ra ḥa hoăn với Hoa Kỳ ngay sau khi lực lượng
liên quân chiếm thủ đô Baghdad vào tháng 4 năm
2003 và đồng ư tham dự các cuộc thảo
luận giữa sáu quốc gia gồm Hoa Kỳ, Trung
Quốc, Nhật Bản, Nam Hàn, Bắc Hàn, Nga về
vũ khí hạt nhân, đă mở ra sự đối
thoại mới để giảm thiểu những căng
thẳng tại Bán Đảo Triều Tiên, nhưng
vẫn c̣n nhiều bất ổn trong tương lai. Bên cạnh một
số tiêu cực về mặt chiến lược,
cuộc khủng hoảng tài chánh xảy ra hồi tháng
7 năm 1997 đă để lại nhiều bài
học về mặt chính sách phát triển của các
nước nói trên trong giai đoạn vừa qua. Thứ
nhất
là các quốc gia trong khu vực Á Châu Thái B́nh Dương
đă ít chú ư vào việc huy động nguồn
vốn trong nước mà lại phụ thuộc khá
nhiều vào nguồn vốn đầu tư và
thị trường bên ngoài trong tiến tŕnh công
nghiệp hóa. Về vốn đầu tư, trong giai
đoạn từ cuối thập niên 60 đến
đầu thập niên 90, do nguồn vốn dư
thừa của thế giới, đặc biệt
từ Nhật Bản, Hoa Kỳ và một số
quốc Âu Châu đă ồ ạt đổ vào các nước
Nam Hàn, Đài Loan, Thái Lan, Nam Dương, Singapore.
Nhờ những nguồn vốn dồi dào từ bên
ngoài, các nước nói trên đă thành công trong
việc đẩy mạnh tốc độ tăng
trưởng kinh tế . Nhưng từ giữa
thập niên 90, do sự phát triển của ngành tin
học, đă làm thay đổi cơ cấu kinh
tế của những quốc gia hậu công
nghiệp, cộng với xu thế Khu vực hóa, qua
sự ra đời của EU, NAFTA khiến cho các nhà
đầu tư của những quốc gia hậu công
nghiệp như Hoa Kỳ, Nhật Bản, Đức.
.. thấy rằng việc đầu tư vào
một số ngành kinh tế ở nội địa
có khả năng mang lại lợi nhuận nhiều
hơn là tiếp tục bỏ vốn vào các nền
kinh tế đang phát triển ở Á Châu Thái B́nh Dương.
Khi nguồn vốn từ bên ngoài không đổ vào
một cách ào ạt nữa, mà nguồn vốn trong
nước lại không thể huy động nhanh,
hầu hết các nước trong khu vực Á Châu Thái
B́nh Dương rơi vào hoàn cảnh thiếu
vốn và khủng hoảng. Về thị trường
tiêu thụ, các nước trong vùng Á Châu Thái B́nh Dương
cũng đă đối diện những cạnh canh
lẫn nhau một cách gay gắt. Với chính sách công
nghiệp hóa hướng vào xuất cảng, nhũng
nước mới bước vào tiến tŕnh công
nghiệp hóa như Thái Lan, Nam Dương, Mă Lai...
đă không thể cạnh tranh trong những ngành công
nghiệp tập trung nhiều vốn hay có kỹ
thuật cao như Nam Hàn, Nhật Bản; đồng
thời cũng không thể cạnh tranh những nước
đông dân như Ấn Độ, Trung Quốc trong
một số ngành công nghiệp tập trung lao động.
Trong khi cố gắng vươn lên từ những
cạnh tranh gay gắt, sự tác động của
xu thế Toàn cầu hóa và Khu vực hóa đă làm
cho những nền kinh tế đang phát triển như
Thái Lan, Nam Dương, Mă Lai lâm vào hoành cảnh lúng
túng do những thay đổi của môi trường
kinh tế thế giới. Ngoài ra, sự dồn quá
nhiều vốn để chỉnh trang lănh thổ và
xây dựng khách sạn tráng lệ nhằm thu hút khách
du lịch qua những nguồn vốn vay mượn
từ các định chế tài chánh quốc tế,
đă làm cho nhũng quốc gia này bị hụt
hẵng và tuột dốc khi các nguồn vốn vay mượn
bị cắt hoặc bị đông lạnh. Thứ
hai
là sự chi phối quá nhiều của chính
quyền vào nền kinh tế tại hầu hết các
quốc gia Á Châu Thái B́nh Dương đă tạo
ra một hiện tượng cộng sinh giữa hai
tầng cán bộ: trong cơ quan nhà nước và
trong các xí nghiệp. Ở giai đoạn đầu,
v́ đất nước quá nghèo và lạc hậu nên
dễ khích động sự hăng say đóng góp
của mọi giới cho quốc gia v́ lư tưởng
dân tộc. Nhưng khi lợi nhuận của công ty
lên cao và khi quyền lực của nhà nước
tỏa rộng trong các chính sách phát triển của
những ngành kinh tế th́ t́nh trạng tham nhũng,
hối lộ đă phổ biến ở mọi
cấp. Nhiều tài nguyên quốc gia và nhiều
nguồn vốn vay mượn từ bên ngoài đă
bị sử dụng bừa băi hoặc đổ
dồn vào một số xí nghiệp mà những cán
bộ nhà nước có cổ phần hoặc
nằm trong ban quản bị. Đây là khiếm khuyết
thấy rơ nhất nhân vụ khủng hoảng năm
1997 nhưng các quốc gia này vẫn chưa có
biện pháp mạnh để giải quyết,
mặc dù bị những áp lực cải tổ
mạnh mẽ từ các định chế tài chánh
quốc tế. Ngoài ra, sau nhiều năm
phát triển, một tầng lớp trung lưu
của xă hội đă được h́nh thành
ở các quốc gia vùng Á Châu Thái B́nh Dương có
nếp sống không thua ǵ ở xă hội phương
Tây. Tầng lớp trung lưu này, vừa có kiến
năng, vừa có tài sản nhờ biết đầu
tư hay mua bán cổ phiếu, vừa có những
quan hệ quốc tế rộng răi, vừa thích
ứng trong sự chuyển đổi ngành kinh
tế công nghiệp sang ngành kinh tế tŕ tuệ
hiện nay, nên đă trở thành một lực lượng
chính trị tiêu biểu. Chính lực lượng này
đă tác động lên một số thay đổi
chính trị tại nhiều quốc gia giúp cho xă
hội được dân chủ hơn, khai phóng hơn
và nhất là xóa bỏ nhiều thập tập quán
tiêu cực của một xă hội phong kiến trước
đây. Tuy nhiên, nó cũng đă tạo ra ít
nhiều bất ổn trong xă hội với những
cuộc đ́nh công, biểu t́nh do sụ kích động
của tầng lớp trung lưu để chống
lại sự ngoan cố của giới chủ nhân
hay của giới cầm quyền trước
những khát vọng thay đổi của quần chúng. Thứ
ba
là ngoại trừ Nhật Bản, Nam Hàn và Đài
Loan, vấn đề nghiên cứu (R & D) để
h́nh thành một nền công nghiệp đặc thù
của ḿnh tại các quốc gia trong vùng Á Châu c̣n
rất non yếu, thậm chí có một vài quốc
gia chưa chú trọng. Phần lớn những ngành
công nghiệp mà các quốc gia tại vùng Đông
Nam Á phát triển không cần kỹ thuật cao,
nặng tính lắp ráp bởi sức lao động
do những nước hậu công nghiệp chuyển
giao lại. Thậm chí có nhiều nước đă
phải tiến hành những ngành sản xuất có
nguy hại đến vấn đề ô nhiễm môi
trường sinh thái mà một số quốc gia công
nghiệp tiên tiến đă không c̣n muốn phát
triển nữa. Có thể nói là v́
dồn vào việc lập thành tích tăng trưỏng
kinh tế, nhiều quốc gia trong vùng Á Châu Thái B́nh
Dương đă quá chú trọng vào việc du
nhập các ngành công nghiệp từ bên ngoài mà không
biết gạn lọc tầm mức ảnh hưởng
tốt xấu trong lâu dài. V́ thế mà tŕnh độ
một số ngành công nghiệp tại nhiều
quốc gia trong vùng Á Châu Thái B́nh Dương c̣n
rất thấp so với nhiều nước tiên tiến.
Tuy nhiên, nếu Á Châu Thái B́nh Dương nhanh chóng
khắc phục và đẩy mạnh tiến tŕnh
nghiên cúu th́ sẽ có một tương lai tươi
sáng hơn. Nói tóm lại, tuy công
cuộc phát triển của một số quốc gia
trong vùng Á Châu Thái B́nh Dương có những
mặt tiêu cực, nhưng ít ra là các nước này
đă tạo được một nền tảng
phát triển vững vàng, nhất là đă giải
quyết xong bài toán dân sinh trong một thời gian ngắn
kỷ lục. Nhờ nền tảng này, người
ta hy vọng là Á Châu Thái B́nh Dương sẽ là vùng
đất mở ra những vận hội mới cho
nhân loại trong hai thập niên đầu thế
kỷ 21. Trong bối cảnh đó, Việt Nam
sẽ đúng đâu và có khả năng ra sao để
có thể tồn tại với hai xu thế Toàn
cầu hóa và Khu vực hóa hiện nay? III-
Vị Thế Của Việt Nam Trong Á Châu Thái B́nh Dương: Việt Nam nằm
về phía Nam của những quốc gia công
nghiệp tiên tiến như Nhật Bản, Nam Hàn,
Đài Loan và đang phát triển như Trung Quốc.
Việt Nam cũng nằm về phía Bắc của các
quốc gia đang phát triển mạnh mẽ tại
Đông Nam Á. Không những thế, Việt Nam c̣n chạy
dài theo bờ biển phía Đông, trông ra biển Thái
B́nh Dương, cửa ngỏ giao lưu quan
trọng giữa hai vùng biển Đông Bắc và
Đông Nam của Á Châu Thái B́nh Dương. V́
thế mà sự luân lưu của các nguồn đầu
tư và sự du nhập các ngành khoa học kỹ
thuật từ bên ngoài của các quốc gia này, có
khả năng tác động ít nhiều lên t́nh h́nh
kinh tế và xă hội tại Việt Nam. Việt Nam c̣n nằm
ngay sát phía Nam của Trung Quốc, một nước
lớn luôn luôn mang tham vọng bành trướng
xuống phía Nam, nên đă trở thành nơi
hứng chịu nhiều thảm kịch của
lịch sử mỗi khi trật tự trong vùng thay
đổi. Chính v́ địa lư chính trị như
vậy, Việt Nam luôn luôn đối diện
với sự cḥng chéo giữa triển vọng và
rủi ro phát sinh từ những biến động
nói trên. Chỉ cần nh́n vào cục diện từ
thập niên 40 trở đi cùng với những thay
đổi các trật tự tại Á Châu sau Thế
Chiến Thứ Hai, chúng ta thấy rẳng Việt
Nam bị trở thành nơi diễn ra những thanh
toán mâu thuẫn của các thế lực, trong khi
những nước khác trong vùng đều đă phát
triển trước ta một vài thập niên. Năm 1975, Việt Nam
đă có nhiều triển vọng để vươn
lên trong một trật tự mới của Á Châu
sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc. Thế nhưng,
những sai lầm chính trị của đảng
Cộng sản Việt Nam sau năm 1975 đă
khiến nước ta húng chịu một lần
nữa những thảm kịch phát sinh từ
những xung đột quyền lực giữa Liên Xô
- Trung Quốc, trên địa bàn Đông Dương.
Chính ông Nông Đức Mạnh bài diễn văn
đọc trong buổi lễ kỷ niệm 75 năm
thành lập đảng Cộng sản Việt Nam,
đă thú nhận sự sai lầm của giới lănh
đạo về đường lối và chủ trương
trong thập niên đầu sau khi chiếm Miền Nam.
Do đó mà trong 30 năm qua, nền kinh tế của
các quốc gia trong vùng Đông Á và Đông Nam Á
đă tăng trưởng vượt bực,
Việt Nam lại bị thế giới cấm
vận kinh tế và phong tỏa ngoại giao trong
gần 2 thập niên, hậu quả của giấc
mộng xây dựng liên bang Đông Dương
của đảng Cộng sản Việt Nam. Từ
năm 1995, đảng Cộng sản Việt Nam
mở mắt đưa Việt Nam bước vào
thời kỳ hội nhập. Hai chính sách đổi
mới và mở cửa, tuy có mang lại một
số thay đổi bề nổi tại Việt Nam,
nhưng chỉ ở bước khởi đầu.
Nghĩa là tuy Việt Nam đă lập quan hệ
với 180 quốc gia và khu vực, gia nhập làm thành
viên khối ASEAN, APEC, kư hiệp định khung
hợp tác với Liên hiệp Âu Châu và thiết
lập bang giao với Hoa Kỳ; nhưng Việt Nam
vẫn chưa được thế giới coi là
một đối tác quan trọng. Để t́m
hiểu nguyên do này cũng như nh́n về triển
vọng tương lai của Việt Nam ra sao chúng ta
cần lượng duyệt những lợi điểm
và thế yếu của Việt Nam hiện nay ra sao: Những
điểm mạnh của Việt Nam: 1. Việt Nam được
coi là trục giao lưu quan trọng của biển
Đông, nơi quy tụ nhiều tuyến đường
hàng hải lẫn hàng không, nối liền giữa
hai vùng Đông Nam và Đông Bắc Á. Việt Nam c̣n
nằm trong vùng ḷng chảo của Thái B́nh Dương,
nơi hợp lưu của các nền văn minh
cổ, kim Đông Tây nên dễ đón nhận
nhiều sắc thái mới lạ của nhân loại. 2. Việt Nam nằm
ngay trong biển Đông và Thái B́nh Dương nơi
có hàng ngàn loại cá, nhiều dầu thô, khí đốt
cũng như nhiều loại khoáng sản kéo dài hàng
ngàn cây số bên dưới thềm lục địa
lẫn trong đất liền. Nhờ thế,
Việt Nam được ưu đăi về hải
sản, có một số quặng mỏ như Than
đá, Măng gan, Thiết, Ch́, Vàng nằm rải rác
ở miền Bắc và miền Trung Việt Nam, đặc
biệt có một số trữ lượng đáng
kể về dầu thô cũng như khí đốt
ở ngoài khơi Việt Nam. 3. Việt Nam đứng
hàng thứ 13 về dân số trên thế giới
với 82 triệu người, là nước đông
dân đứng hàng thứ hai tại Đông Nam Á và
đứng hàng thứ bảy trong vùng Á Châu Thái B́nh
Dương. Tuổi trung b́nh của Việt Nam
hiện nay là 21,5 tuổi (2000) được coi là
quốc gia có dân số trẻ trung, trong đó có khoảng
52% dưới 20 tuổi. Đây là một lợi
thế rất lớn cho Việt Nam để đẩy
nhanh đà tiến bộ bằng sự chuyển hướng
vào nền kinh tế trí tuệ, một xu thế
mới của nhân loại hiện nay, hơn là
cứ loay hoay rập khuôn theo mô h́nh phát triển nông
nghiệp chế biến hay công nghiệp nặng mà
nhiều nước khác đă đi qua. Vài năm trước
đây, lao động rẻ là một lợi điểm
để thu hút đầu tư, nhưng ngày nay, lao
động rẻ không c̣n là sức thu hút mà là trí
tuệ, kỹ thuật cao của công nhân. 4. Với một
tiềm lực mạnh mẽ được xây
dựng trong 25 năm qua trên ba mặt thương
mại, tài chánh, chất xám của non ba triệu người
Việt di tản ra hải ngoại sau năm 1975 là
một tài nguyên vô cùng quư báu của quốc gia.
Lực lượng này không chỉ góp phần
mạnh mẽ cho đầu tư phát triển và
đối ngoại của Việt Nam mà c̣n là đầu
máy kéo đất nước bước nhanh vào tiến
tŕnh hội nhập quốc tế. Những
điểm yếu của Việt Nam: 1. Hệ thống chính
trị của Việt Nam hiện không chỉ độc
tài độc đảng mà c̣n là bộ máy cực
kỳ phong kiến, lạc hậu và gian ác. Bộ máy
này là tŕ lực duy nhất không chỉ ngăn
cản mọi sức vươn lên của đại
khối dân tộc và đất nước mà c̣n là
nguyên nhân tạo ra những bất ổn xă hội.
Kinh nghiệm cho thấy là sự phát triển
của các quốc gia tại Đông Nam Á và Đông
Bắc Á, hầu hết là nhờ vào sự lèo lái
của hệ thống chính trị dân chủ, thoát
thai từ các biến động chính trị dẹp
bỏ độc tải của quần chúng trong
những năm trước đó. Việt Nam cũng
sẽ không đi ra ngoài biệt lệ nói trên ngoại
trù có phép lạ nào khác. 2. Khả năng tích lũy
vốn ở trong nước c̣n quá yếu kém. Đa
số các quốc gia trong vùng đều đạt
từ 29% đến 44% so với GDP trong thời
kỳ bắt đầu các kế hoạch công
nghiệp hóa, trong khi Việt Nam không đạt
tới mức 10% so với GDP. Có hai nguyên do để
giải thích việc này. Một là dân ta quá nghèo, chạy
ăn hàng ngày c̣n không có th́ tiền lấy đâu
mà tiết kiệm đầu tư. Hai là sự không
tin tưởng của người dân đối
với chính quyền qua những chính sách đổi
tiền trong quá khứ hoặc một số vụ bê
bối ngân hàng bị phanh phui trước đây
đă khiến người dân không muốn để
dành tiền trong ngân hàng mà lại tự cất
dấu lấy. 3. Tŕnh độ giáo
dục của Việt Nam nói chung thua xa các nước
trong vùng cỡ hai thập niên. Trong khi đó, chính
quyền Hà Nội lo sợ diễn
biến ḥa b́nh nên đă t́m cách ngăn chận,
kiểm soát mọi luồng thông tin và những giao lưu
nhiều chiều giữa trong và ngoài Việt Nam. Không
những thế, chính quyền Hà Nội không bỏ
thêm tiền để gia tăng ngân sách giáo dục,
xây dựng thêm trường ốc, trong khi lại
tốn hàng chục triệu thiết lập hệ
thống máy nghe lén hoặc kiểm soát các cuộc
điện đàm của dân chúng. 4. Do nhiều năm
theo đuổi chính sách ’thi hành nghĩa vụ vô
sản quốc tế’ với việc xây dựng
giấc mộng Liên bang Đông Dương làm bàn
đạp bành trướng thế lực xuống
phía Nam của đảng Cộng sản Việt Nam,
Việt Nam tuy là một thành viên của khối
ASEAN, nhưng vẫn bị các nước trong vùng
đối xử e dè, thiếu thân thiện. Mặc
dù cả ba quốc gia Lào, Cam Bốt và Việt Nam
trở thành thành viên của ASEAN nhưng đây
chỉ là sự kết hợp mang màu sắc chính
trị nhiều hơn là kinh tế, mậu dịch v́
tŕnh độ trao đổi của ba quốc gia này
c̣n quá thấp. Sau khi lược
duyệt những điểm mạnh và yếu
của Việt Nam, chúng ta phải nhận thức thêm
rằng, trong ṿng hai thập niên tới đây, nhân
loại sẽ tiến rất nhanh vào nền kinh
tế trí tuệ chủ yếu dựa vào kiến năng
và thông tin. Nền kinh tế trí tuệ h́nh thành
trong đ́ều kiện kinh tế thế giới
bị tác động mạnh mẽ hai xu thế Toàn
cầu hóa và Khu vực hóa, đă tạo ra một
số biến chuyển dễ nh́n thấy như
tốc độ về sản xuất tăng nhanh hơn
tốc độ tăng truỏng về thu nhập,
hay tốc độ về gia tăng thương
mại mậu dịch tăng nhanh hơn tốc độ
sản xuất, và tốc độ lưu lượng
tiền tệ tăng nhanh hơn tốc độ gia
tăng thương mại. Nhưng điểm đáng
nói là trong nền kinh tế trí tuệ, công nhân áo
trắng sẽ gia tăng rất nhanh và trở thành
một lực lượng chủ yếu sản xuất
ra tài sản xă hội. Theo thống kê sơ khởi
của Ngân Hàng Thế Giới (WB) vào năm 2000 th́
nền kinh tế trí tuệ đă chiếm 40% đến
47% GDP tại Hoa Kỳ, Nhật và Tây Âu; trong khi
chiếm từ 25% đến 30% GDP tại Singapore, Nam
Hàn, Đài Loan, Thái Lan. Mặt khác, trong nền kinh tế trí
tuệ, ngoài khả năng sáng tạo của trí óc,
vấn đề thông tin giữ một vị trí
then chốt. V́ thế mà chỉ trong vài năm qua, các
công ty ứng dụng mạng lưới thông tin toàn
cầu đă phát triển ào ạt và mang đến
những tài sản hàng chục tỷ Mỹ kim trong
một thời gian kỷ lục, vượt xa các ngành
sản xuất công nghiệp. Thông tin hiện trở
thành một tài nguyên quan trọng. Mọi người
không chỉ có nhu cầu được thông tin mà c̣n
được nối vào các liên mạng để
t́m những thông tin cần thiết cho ḿnh. Hiện
nay các nước đều có chính sách đẩy
mạnh phát triẻn kỹ thuật thông tin liên
mạng và trở thành xu thế phát triển mới
của Á Châu Thái B́nh Dương. Theo tập Bạch
Thư Kinh Tế Á Châu 2000, do Bộ Kế Hoạch
Kinh Tế Nhật Bản phổ biến đă định
lượng rằng chiều hướng phát
triển ngành Kỹ Thuật Thông Tin (IT) tại Á Châu
trong thế kỷ 21 sẽ gia tăng một cách nhanh
chóng, đồng thời nó sẽ là ngành kinh tế
mũi nhọn kéo lại sự phục hồi
nền kinh tế vốn bị đ́nh đọng
bởi cuộc khủng hoảng tài chánh - tiền
tệ từ năm 1997. Theo tập Bạch Thư th́
nhờ kỹ thuật thông tin phát triển ở
tốc độ cao, giúp cho những quốc gia
chậm phát triển có thể vươn lên và vượt
qua mặt các nước tiên tiến và giàu có
bằng khả năng. Với đà này, chính
quyền Nhật cũng bày tỏ sự lo sợ là
có thể vị trí số một của Nhật có
thể bị thay thế. Đứng trước
những thay đổi nhanh chóng của thế
giới cùng với sự chuyển đổi từ
nền sản xuất công nghiệp, dựa vào máy móc
và tài nguyên thiên nhiên sang nền kinh tế trí
tuệ, dựa vào thông tin và trí tuệ, Việt Nam
chắc chắn sẽ bị cuốn hút vào khuynh hướng
của thời đại này. Trong hoàn cảnh đó,
nếu Việt Nam có khả năng chủ động
ḥa nhập th́ mới giữ được sự
tự chủ để đi lên, c̣n nếu tiêp
tục ngăn chặn thông tin và đ́ theo tiến
tŕnh công nghiệp hóa mà các quốc gia khác đă
đi trước đây, Việt Nam sẽ bị
thế giới bỏ lại đàng sau và khó có cơ
hội theo kịpkhoảng cách trí tuệ đang
rất lớn và ngày càng dăn ra giữa các nước
đang phát triển. Nếu bỏ lỡ cơ
hội ḥa nhập vào trào lưu chung của thế
giới ngày nay, nửa thế kỷ sau chưa chắc
Việt Nam đă có thể chuyển đổi sang
nền kinh tế trí tuệ. Để phá vỡ
hiện trạng tiêu cực hiện nay, điều
kiện tiên quyết là Việt Nam phải nhanh chóng
tháo gỡ những sai lầm chính trị, tạo
dựng một bối cảnh sinh hoạt chính
trị dân chủ. Kế đến là đi thẳng
vào các ngành kinh tế trí tuệ bằng cách đầu
tư nhiều và nhanh vào giáo dục - đào
tạo; khoa học - kỹ thuật; văn hóa - xă
hội; hơn là bỏ vốn quá nhiều vào các ngành
công nghiệp nặng hay công nghiệp chế
biến tập trung sức lao động. Nói cách khác,
Việt Nam cần đầu tư vào tinh thần
nhiều hơn là vật chất. Nghĩa là làm sao
cho trí tuệ và tư duy của dân tộc được
mở mang và phát triển, từ đó Việt Nam
mới có thể tiến lên một thế đứng
mới trong vùng Á Châu Thái B́nh Dương. Thế
đứng đó sẽ là: Thứ
nhất,
Việt Nam sẽ là nơi hội tụ của
những luồng giao lưu kinh tế, văn hóa, tài
chánh của khu vực Đông Bắc và Đông Nam
Á. Việt Nam có khả năng để nhận
lấy vị thế này v́ ưu điểm của
vị trí địa dư, đó là nằm trong vùng
ḷng chảo hợp lưu của Thái B́nh Dương.
Nhờ vị trí ḷng chảo này, Việt Nam cũng
sẽ góp một phần quan trọng trong việc ǵn
giữ an ninh khu vực, nhất là an ninh trên biển
Đông. Khi trở thành nơi lỳ vọng của
các nước láng giềng. Như vậy, Việt
Nam nghiễm nhiên trở thành một đối tác
quan trọng không chỉ đối với các nước
trong vùng mà trên cả thế giới. Thứ
hai,
Việt Nam sẽ là nơi đóng góp rất
nhiều vào nỗ lực xây dựng nền tảng
kinh tế trí tuệ cho khu vực Á Châu Thái B́nh Dương
trongthời gian tới. Với kiến năng đa
dạng của giới trẻ hải ngoại và
với sự trẻ trung của dân số hiện
nay ở trong nưóc, Việt Nam có khả năng xây
dựng thành những khu thung lũng điện
tử giống như khu Silicon Valley (California), Bangalore
(Ấn Độ), Tân Trúc (Đài Loan), Cyberjaya (Mă
Lai) và các ngành kỹ thuật thông tin trên mạng lưới
internetl; hơn là cứ loay hoay rập khuôn theo
những mô h́nh phát triẻn nông nghiệp chế
biến hay công nghiệp nặng mà các nước khác
đă đi qua, đ̣i hỏi đầu tư lâu dài. IV-
Kết Luận: Năm 2003, Liên
Hiệp Quốc đă chính thức lấy tên
Việt Nam ra khỏi danh sách của những quốc
gia nghèo nàn nhất thế giới. Tuy nhiên, Việt
Nam hiện vẫn là quốc gia nghèo nhất trong
khối các nước thuộc Á Châu Thái B́nh Dương,
với lợi túc b́nh quân đầu người là
450 Mỹ Kim vào năm 2003. Măi lực b́nh quân đầu
người Việt Nam là 2,300 Mỹ Kim trong năm
2002, so với con số của Trung Quốc là 4,700
Mỹ Kim, Thái Lan là 7,000 Mỹ Kim; Mă Lai là 8,800
Mỹ Kim, Nam Hàn là 19,600 Mỹ Kim và Singapore là 25,300
Mỹ Kim. Rơ ràng là Việt Nam đă đứng khá
xa đối với các nước trong vùng. Nhưng
Việt Nam có ưu điểm là tuổi trung b́nh
của người dân c̣n trẻ với 22,6 tuổi
(thống kê 2003) và là một dân tộc hiếu
học, thông minh. Thực tế đă chứng minh
qua sức vươn lên của khối người
Việt tại hải ngoại về các mặt kinh
tế, tài chánh và chất xám trong ṿng 30 năm
vừa qua và những thành quả ưu tú trong các
kỳ thi quốc tế về Toán, Vật Lư của
học sinh Việt Nam, chúng ta có thể khẳng
định rằng người Việt Nam có dư
khả năng để nắm bắt và làm chủ
rất nhanh các ngành kinh tế trí tuệ và những
ngành ứng dụng kỹ thuật internet. Vấn
đề là người Việt Nam có bối cảnh
chính trị - xă hội thuận lợi để tiến
hành hay không? Trả lời câu hỏi này là
nhiệm vụ của toàn thể mọi người
Việt Nam ở trong cũng như ngoài nước
đang ưu tư về tương lai Việt Nam.
EDA,
Lâm Thanh Liêm et Jean Maïs, février 2004
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||